Viếng nghĩa trang liệt sĩ

Khi người ta nhận ra mọi điều xảy ra trong đời, đều có những ý nghĩa sâu sa nào đó, chỉ là ta không có đủ thời gian dành cho nó, sẽ chợt cảm thấy muốn sống chậm lại thêm một chút.

Nghĩa trang cuối buổi chiều nổi gió như càng trở nên hiu hắt. Nằm giữa cánh đồng mênh mông, xung quanh bạt ngàn những lúa và rau, một khoảng đất nhỏ trầm mặc và yên tĩnh đến lạ. Chỉ còn nghe thấy gió xào xạc thổi những tán lá ở đâu đây, đưa vọng lại như là từ xa lắm.

Cánh cổng đóng kín, không rõ người quản trang đang ở chỗ nào, thế là nhằm bờ tường thấp, mấy thanh niên trẻ tuổi cứ thế nhảy vào.

Cũng không phải là dễ dàng khi đáp xuống mặt đất đầy lá khô, bước mấy bước đều kêu lên rôm rốp. Nhưng quang cảnh trước mắt khiến người ta thậm chí không muốn cười nhau, không trèo qua được mà còn phải đỡ nhau đến tội. Chỉ còn muốn im lặng, mà chầm chậm bước đi. Những ngôi mộ nhỏ, trải dài đều nhau tăm tắp, kiêu hãnh dưới trời âm u, ánh lên một sắc đỏ sao vàng.

Nghĩa trang liệt sĩ là nơi nằm lại của những người con đất này đã anh dũng chiến đấu cho Tổ quốc, và ra đi trong cuộc chiến tranh trường kì ấy, là nơi anh linh của họ mãi mãi được tưởng nhớ đến. Trong những người ấy, có bác tôi, một người tôi chưa hề biết mặt.

Ngôi mộ nhỏ nằm gần cuối dãy bên trái, trông giống như bất kì một ngôi mộ nào khác ở đây, ốp đá đỏ và bên trên có một ngôi sao sơn màu vàng. Bụi lá đã phủ một lớp mỏng trên lớp đá, như đánh dấu từ ngày cuối cùng có người tới đây. Anh chị em chúng tôi lau sạch bụi, rồi cắm những bông cúc trắng vào lọ. Mỗi người cầm vài nén nhang, cắm vào bát hương. Anh tôi mở bao thuốc, châm một điếu rồi cũng cắm lên một que nhang đã cháy hết chỉ còn lõi gỗ. Điếu thuốc lá không người hút vẫn cháy đỏ, khói thuốc bay ra bảng lảng theo từng cơn gió thổi.

Nghĩa trang vắng lặng, chỉ có mấy người chúng tôi. Từ những kẽ đất, cây cỏ mọc um tùm. Sau đài tưởng niệm, cỏ lau mọc cao đến bắp chân, ôm lấy con đường nhỏ. Cúi xuống ngắt một bông lau, rồi để những cánh lông nhỏ tí bay bay theo gió, chợt càng cảm thấy hiu quạnh. Không khí như đặc quánh lại, khiến người ta không muốn nói quá to, hay cười đùa quá trớn một chút nào. Đi qua những ngôi mộ thành hàng, dường như cứ muốn nín lại để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người nằm dưới.

Tiếng động như bị hút lại, trong một bầu không khí lạnh lẽo và xa rời nhân thế. Trên cao, bầu trời âm u nặng những mây che, dường như càng ngày càng sà xuống thấp. Thỉnh thoảng lại ù ù rì rì một tiếng máy bay ngang qua đi từ sân bay Nội Bài, nhưng không thể nhìn thấy.

Ta biết được có một chiếc máy bay đang qua khi không hề nhìn thấy nó, bởi vì ta vẫn còn nghe thấy tiếng động cơ. Nhưng trên đời, ngoài những gì mắt thấy tai nghe, dường như có cả những điều luôn luôn tồn tại, luôn luôn ở đó nhưng ta không thể nào nhận ra được. Như là những linh hồn, liệu họ có thật sự đã rời xa ta? Hay chỉ đơn giản là vì những giác quan này khiến ta không thể thấy được sự có mặt ấy? Điều này chưa ai trả lời được thỏa đáng, nhưng nghĩ đến đó, khiến tôi chợt thấy lành lạnh, vội quay về với anh chị em tôi, những người ít ra vẫn đang thật sự hiện hữu ở đây.

Chúng tôi đang đợi tuần nhang cháy hết, coi như là người dưới mộ đã nhận được lòng thành của con cháu. Thuốc lá đã cháy gần hết điếu thứ hai, câu chuyện của chúng tôi cứ lan man đi mãi. Những người trẻ, đang nói chuyện tương lai, trước mộ những người trẻ khác, nhưng cuộc đời đã là quá khứ.

Bác tôi ra đi từ khi còn rất trẻ, như một tuổi xanh bị chôn chặt dưới những tấc đất lạnh lẽo và già nua. Người ấy, có lẽ cũng chung những ước vọng cuộc đời, những mong muốn về tương lai sau này có một công việc, có một gia đình và có những đứa con như chúng tôi bây giờ. Người ấy, chắc hẳn cũng yêu mến cuộc sống, có khi còn hơn cả chúng tôi ngày hôm nay. Nhưng đã lựa chọn sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng đánh đổi tất cả hạnh phúc cá nhân dù là nhỏ bé ấy. Vì điều gì chứ? Có khi nó chẳng to tát như lý tưởng hay đất nước. Có khi nó chỉ đơn giản như là gia đình, những anh chị em, và cha mẹ còn đang sống, và sẽ được sống trong hoà bình. Tình cảm luôn là thứ có sức mạnh lớn lao nhất, dù nó có thể xuất phát từ những điều chỉ vô cùng nhỏ bé.

Chết cho lý tưởng. Điều tưởng chừng như chỉ dành cho số ít các vĩ nhân, các nhà cách mạng lỗi lạc, thì giờ đây, thật sự đang hiện hữu trong từng ngôi mộ nơi đây. Qui tập từ khắp mọi miền đất nước, có ngôi mộ còn chưa thấy hài cốt, nhưng dường như anh linh của cả một thế hệ anh hùng đã tụ hội lại về đây, nơi chôn rau cắt rốn đã làm nên những con người vô cùng anh dũng ấy.

Âm vang của tuổi trẻ, dường như vọng lại như một lời đáp, khi tôi chắp tay vái lạy lần cuối trước khi ra về. Cảm thấy như có một nguồn động lực nhỏ đẩy nhẹ giữa hai bả vai, thúc ta tiến về phía trước, đi về phía tương lai.

Bước ra ngoảnh đầu lại, vẫn thấy gió xào xạc qua tán cây ở đâu đây, và những ngôi mộ vẫn nằm lặng yên dưới ánh chiều nhập nhoạng.

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu