Trời Hà Nội đột nhiên trở lạnh.
Vừa ban sáng còn vương vấn cái hanh hao của ngày qua đầy nắng, chiều về đã mang theo hơi lạnh ngấm ngầm trong từng cơn gió. Thời tiết thay đổi thất thường, mũi họng vốn dĩ nhạy cảm này lại được dịp xét xịt cả ngày.
Vác xác về nhà sau một tuần hành xác ở xứ thủ đô, với cái mũi tắc tịt chảy nước ròng ròng và hắt xì hơi liên tục, cảm giác như người ốm sắp chết đến nơi. Toàn thân rệu rã chống chọi với một đợt cảm cúm, đâm ra thèm tha thiết được ăn cháo gà. Ấy thế cái kiểu con gái, bình thường không sao tự dưng tới một ngày xấu trời, lại thèm thuồng ham muốn đủ thứ như thể ngày mai sẽ chết. Nhưng ai có hiểu được đâu, cái thèm ấy chính là tìm kiếm một sự quan tâm chăm sóc. Chẳng cần kiếm ở đâu xa, chỉ cần về nhà là thấy.
Về nhà lúc chiều muộn, cứ thế con gái mất nết kì kèo với mẹ một bát cháo gà. Mẹ lại lóc cóc ra chợ mua một cái đùi, rồi về chế biến, ướp gừng ướp hành với gia vị. Rồi mẹ bỏ vào nồi hầm ninh nhừ với gạo. Mọi thứ mẹ làm loáng cái đã xong, trông đĩa thịt chặt ra cũng đã thấy ngon mắt. Đứa con gái vô kê vừa đánh chén xong một quả chuối, ngẩng lên đã thấy mẹ chuẩn bị xong nồi cháo gà cho sáng mai ăn. Làn hơi bay ra từ nồi hầm đã phảng phất mùi thơm ngọt béo ngậy của những thớ thịt gà tươi ngon.
Tảng sáng thức dậy thì trời lạnh hẳn, cái lạnh se se hanh nhẹ của thời tiết Bắc Việt đã quen từ tấm bé. Không khí làng quê càng trở nên tươi mát và trong lành, nhưng chẳng thể yêu thương cho nổi với một người đang bị cảm cúm hành hạ.
Đi lờ đờ xuống bếp, vừa đi vừa thở bằng miệng. Hai lỗ mũi tắc tịt, tiếc thay đã bỏ lỡ hương thơm tinh túy của nồi cháo ủ kĩ. Nhưng chưa cần thế thì bát cháo gà mẹ làm cũng đủ khiến cả thân thể và tâm trí thư giãn hoàn toàn.
Múc cháo ra bát thủy tinh, nước cháo sánh vàng óng ánh màu mỡ gà ngon, gạo quê nhuyễn nhừ hòa đều với những miếng thịt gà mẹ đã tỉ mẩn tách ra từ phần đùi ninh kĩ. Bỏ thêm hành tươi và tía tô thái nhỏ, trộn đều lên rồi lại ngẩn người nhìn ngắm làn khói nóng hổi bay lên, cảm thấy như thể ngửi được cả mùi thơm sánh mịn.
Bát cháo nóng của mẹ trong buổi sáng cuối xuân se lạnh chắc hẳn sẽ là một kỉ niệm bình dị nhưng không thể nào quên cho đến mãi về sau. Từng thìa múc lên, cảm nhận được cả vị gà ngọt dịu, vị nước dùng tinh túy, lại phảng phất một chút he he của hành lá, cùng cái ngai ngái của tía tô. Một sự hòa quyện mĩ vị ấm nóng đổ ào vào khoang miệng, hâm nóng toàn bộ cơ thể, lan tràn nguồn sinh khí ra khắp châu thân.
Vừa ăn vừa xuýt xoa, vừa ăn vừa thổi, trong dạ bùng nên một nguồn ấm áp khó tả. Bát cháo gà ngon, không chỉ vì cái vị thân quen của gia đình, cái gạo của nhà, cái hành mẹ trồng hay cái tía tô mẹ hái sau vườn. Nó còn ngọt ngào một tình cảm thiêng liêng , dù mọi thứ có xoay vần, tình mẫu tử luôn luôn là bất biến. Con gà mẹ ướp, bát gạo mẹ vo, nồi nước mẹ cắm hay cọng hành mẹ thái rồi bày biện ra mâm trước khi đi làm để các con thức dậy có thể nóng sốt ăn ngay. Mẹ trầm lặng, không mấy khi nói về yêu thương, nhưng mẹ không tiếc gì mà cứ âm thầm như thế, trao hết tấm lòng cho các con. Chỉ một bát cháo bình thường thôi, mà cái ngon đến rơi nước mắt.
Không biết là vì khi ốm thì hay cảm thấy yếu đuối mà đâm ra bi lụy, nhưng bao tình cảm mẹ gửi gắm vào một món ăn đột nhiên đều cảm nhận rõ ràng. Lại tự nhìn vào mình mà thầm trách móc, mình đã làm được cái gì cho gia đình đây. Nhưng rồi lại nghĩ về tương lai, sẽ bước tiếp để khi ngoảnh lại có thể trông thấy nụ cười thật tươi của mẹ.